Truyện tiểu thuyết: Hẹn hò trên mạng xã hội

Truyện tiểu thuyết của tôi thật đơn giản, vì chúng tôi quen nhau qua mạng xã hội facebook, tôi chưa bao giờ thích thú và tin tưởng vào những cuộc gặp gỡ giữa một người con trai và một người con gái qua lời kể không thật thà của một người thứ ba.
Tôi nghĩ người ta chỉ có thể yêu qua những hoàn cảnh và điều kiện nhất định, tiếp xúc nhiều và đủ hiểu về nhau.
Chỉ qua những câu chuyện thoáng chốc tại quán cafe hay vài nơi hò hẹn, vậy thì ta yêu điều gì? Yêu những khoảnh khắc có một người kề bên? Thật chẳng giống người ta nói về tình yêu là việc thương yêu tất cả mọi điều của một người nào đó.

Chyện tình yêu
Tháng năm dịu dàng hơn sau những cơn nắng gắt, bỏng rát và nóng ran đầu hè. Sáng khẽ khàng vài tia nắng mỏng manh, mây xám ngắt, lẳng lặng. Tôi nhốt mình trong mớ công việc part – time để bớt xôn xao, nghĩ ngợi về một vài điều, ví như bạn bè, đổi thay, tương lai hay một công việc ổn định như rất nhiều sinh viên chuẩn bị ra trường. Đó là một khoảng trống, chơi vơi và bất an.
Trận cãi vã giữa đêm với cô bạn thân làm tôi khóc sưng mắt và lại khóc mỗi lúc rảnh rỗi, tủi thân và thất vọng. Thất vọng cũng bởi quá kì vọng, kì vọng có người hiểu mình, hiểu thấu hết tim gan, ruột thịt, mà chẳng biết, đến bản thân mình đôi khi còn chẳng làm nổi việc ấy.
Anh làm quen không vồn vã, vồ vập, không quan tâm thái quá. Tin nhắn buổi trưa không đi kèm: “Em ăn cơm chưa?” hay vài câu đại loại như thế. Tin nhắn buổi tối chỉ vẻn vẹn có bốn chữ: “Chúc em ngủ ngon”. Và hết. Không đầy đủ, đều đặn theo giờ, không reply ngay lập tức, không hỏi han, không gì hết, hoàn toàn dửng dưng. Có lẽ sự khác biệt và dửng dưng ấy lại khiến tôi tò mò. Cộng thêm mớ ngổn ngang trong tâm trạng, tôi mặc một chiếc áo màu xanh dương, chân váy vàng ươm màu nắng, dịu dàng bới mái tóc ngang vai phía sau thành một túm gọn gàng, vài lọn tóc mai lưa thưa bên tai hết sức quyến rũ, thêm một chút son môi và mỉm cười đến gặp anh.
Một cái hẹn không có đủ sự tin tưởng, một cái hẹn không hy vọng, không mường tượng, không gì hết. Chỉ để lấp đầy một buổi tối trống trải và chênh vênh. Cho nên tôi hoàn toàn, thực sự là hoàn toàn thoải mái, không lẫn lộn một chút bối rối hay ngại ngùng. Cắn hướng dương, uống sữa chua, mỉm cười, hỏi một vài câu, lắng nghe và cứ thế. Tôi có cảm giác rất lạ về anh ấy, nó khiến tôi không kiểm soát được việc mình đang làm. Và điều dại dột nhất mà tôi biết mình đã làm ngày hôm ấy là ngồi thẳng, nhìn sâu vào đôi mắt người đối diện, điều mà tôi hiếm khi làm với bất cứ ai. Giấc mơ đêm đó và vài đêm sau nữa là đôi mắt biết cười, một đôi mắt sâu và nhiều ẩn ý. Tôi thực sự đã nghĩ, rằng lúc đó, anh ấy muốn hôn tôi.
Được tạo bởi Blogger.