Đạo tình - Chương 117: Hôn lễ long trọng

Về đến nhà chính của Tề Gia, Ly Tâm do bị thương nên bị Tề Mặc bắt cô nằm một chỗ tĩnh dưỡng. Tề Mặc cũng không ra ngoài, hắn cả ngày ở nhà xử lý công việc.

Thời tiết từ nóng bức chuyển sang mát mẻ hơn. Thời gian trôi đi rất nhanh, loáng một cái đã sắp đến mùa thu. Một buổi sáng đẹp trời, Ly Tâm nhăn nhó nằm bò trên bàn đá trong rừng cây. Đối diện với cô là Khúc Vi.

Khúc Vi bật cười: “Cháu chỉ bị hạn chế đi ra ngoài thôi mà, có gì đáng buồn bực chứ?”

Ly Tâm chống tay lên cằm: “Vết thương của cháu đã khỏi hẳn, cháu bị nhốt ở đây hơn một tháng rồi. Tại sao anh ấy không cho cháu ra ngoài? Đây là hành vi giam giữ bất hợp pháp, cháu phải đi kiện anh ấy tội ngược đãi mới được”.

Khúc Vi chậm rãi uống một ngụm trà, ông ta gật đầu: “Ý kiến hay, chú tán thành, nhân tiện cháu kiện cả phần của chú nữa”.

Vết thương ở chân của Khúc Vi đã khỏi từ đời nào rồi. Nhưng ở Tề Gia, nếu không được Tề Mặc cho phép, đi ra khỏi cửa còn khó hơn lên trời. Trong khi đó, Tề Mặc không muốn gặp Khúc Vi, Khúc Vi muốn tìm người cũng chẳng biết tìm ở đâu. Ông ta nhờ Ly Tâm nói hộ, nhưng vì muốn ông ta ở lại chơi với cô nên cô không chịu mở miệng nói giúp. Vì vậy Khúc Vi đành phải ở lại Tề Gia, bị tước đoạt sở thích đào mộ, ông ta trở thành con mọt gạo chính cống.

Nghe Khúc Vi nói mát như vậy, Ly Tâm liền trừng mắt với ông ta. Kiện Tề Mặc ư? Đi đâu mới có thể kiện hắn? Ai dám nhận đơn kiện? Cô chỉ nói ra câu này cho đỡ tức mà thôi.

“Chán quá, chán quá”. Ly Tâm lại nằm bò xuống bàn đá, than ngắn thở dài.

Tề Mặc không giao công việc cho cô giải quyết, bọn họ làm chuyện gì cũng không nói cho cô biết, thậm chí không tìm cô. Tất cả những việc cô cần làm đều giao cho Phong Vân William xử lý. Bọn họ hoàn toàn coi cô là con mọt gạo, ban đầu Ly Tâm còn thấy vui mừng và cảm động trước sự quan tâm của Tề Mặc, nhưng đến lúc này, người cô sắp mốc lên rồi.

“Chị đúng là chẳng biết tốt xấu, bọn em mệt chết đi được, vậy mà chị còn kêu chán”. Một tiếng nói trẻ con đang ở thời kỳ vịt đực vỡ giọng truyền đến, Ly Tâm không quay đầu nhìn cũng biết đó là Phong Vân William, tổng hợp giữa thiên thần và ác quỷ đến rồi.

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khinh thường: “Làm mọt gạo cũng phải làm cho tử tế. Chị mà còn kêu ca, coi chừng em cho chị một trận”. Nói xong cậu ta dứ dứ nắm đấm về phía Ly Tâm.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Thằng nhóc này không biết bộ phận nào bị chập mạch, từ sau vụ tòa lâu đài cổ, cậu ta tự nhiên được hô phong hoán vũ ở Tề Gia. Những người cùng đi với Tề Mặc tới lâu đài cổ đều tỏ ra khoan dung với cậu ta. Trong khi đó, Tề Mặc không phản đối Phong Vân William có thế lực của mình. Thật là quá đáng, tại sao đến Phong Vân William có thế lực riêng trong khi cô vẫn dậm chân tại chỗ.

Phong Vân William hừ một tiếng, ngồi xuống cạnh Ly Tâm rồi rót một ly trà đưa lên miệng uống một ngụm. Sau đó cậu ta nói: “Làm nữ chủ nhân thì phải có dáng vẻ của một nữ chủ nhân, ngồi thẳng lưng lên cho em”. Vừa nói cậu ta vừa vỗ mạnh vào lưng Ly Tâm.

Ly Tâm ngồi thẳng người, hét lớn: “Thằng nhỏ hỗn xược này, dám hống hách trước mặt chị”.

Phong Vân William lườm Ly Tâm, ánh mắt cậu ta đầy vẻ thách thức: “Em hống hách đấy, chị làm gì được em?” Ly Tâm tức giận đến mức nghiến răng ken két mà không biết làm thế nào.

Khúc Vi đã quen với cảnh này, ông ta bất giác cười ha ha rồi chuyển đề tài khác: “Đúng rồi, Phong Vân, thời gian này mọi người làm gì vậy? Cả ngày chẳng thấy bóng dáng, có phải là lúc then chốt không?”

Phong Vân William lườm Ly Tâm một cái, quay sang trả lời Khúc Vi bằng giọng lãnh đạm: “Mấy tên nguyên thủ đó mà dám đấu với chúng ta, cũng không xem đối thủ là ai?”

Cậu ta ngừng một lát rồi nói tiếp: “Cũng có thể nói là thời điểm then chốt. Tìm mấy chứng cứ khiến bọn họ mất chức là chuyện quá dễ dàng. Một khi có thể đẩy bọn họ lên thì cũng có thể kéo bọn họ xuống. Hơn nữa lần này bọn họ đắc tội với cả giới hắc đạo, không bị giải quyết thẳng thừng là nể mặt bọn họ lắm rồi”.

Phong Vân William bề ngoài nói chuyện với Khúc Vi, nhưng trên thực tế là nói cho Ly Tâm hay. Cô bị tách biệt với thế giới bên ngoài lâu như vậy, cũng đã đến lúc nói cho cô nghe. Thời gian qua người của Tề Gia đều bận rộn giải quyết vụ này, hơn nữa Tề Mặc dặn dò mọi người không được cho Ly Tâm biết, để cô tập trung tĩnh dưỡng. Do đó, chắc chắn không ai chịu tiết lộ với cô. Nếu cậu ta không mở miệng, có lẽ cô sẽ bứt rứt chết thôi. Nếu không vì lý do này, Phong Vân William đã chẳng nhàn rỗi đến mức đi nói chuyện phiếm với Khúc Vi, dù ông ta là cậu của Tề Mặc.

Từ lúc trở về Tề Gia, Tề Mặc không cho phép Ly Tâm tham gia bất cứ công việc gì. Nguyên nhân chủ yếu là vết thương của cô bị đạn bắn từ đằng sau xuyên qua bụng, nếu không chữa trị tử tế sẽ ảnh hưởng đến đời sau. Lập Hộ lại kiên quyết chủ trương Ly Tâm không thể mệt mỏi quá mức, càng ít hoạt động càng tốt, càng ít lo lắng càng tốt, cần phải vô cùng thận trọng. Vì vậy dù Ly Tâm muốn biết tình hình hiện tại, chẳng một ai dám tiết lộ với cô ngoài Phong Vân William.

Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm liền xen ngang: “Tình hình với Lam Tư thế nào rồi?” Đây cũng là vấn đề cô quan tâm.

Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: “Chị hỏi câu này đúng là thừa. Chẳng phải chị là người yêu cầu hai nhà liên kết hay sao? Người của cả giới hắc đạo đều chứng kiến, ai dám làm trái lại lời hứa? Chị tưởng người nào cũng giống chị, nuốt lời hứa như ăn cơm sao?” Hiện tại, cả giới hắc đạo đoàn kết chống địch, đây là tình hình chưa từng xảy ra trong mấy trăm năm qua.

Ly Tâm không thèm chấp những lời khích bác của Phong Vân William, thằng nhóc này chưa bao giờ ăn nói tử tế với cô. Có điều bây giờ Tề Gia và Lam Bang cùng liên kết đối phó với những kẻ bày mưu hãm hại họ, tạm thời chắc hai nhà gác lại ân oán trước đó qua một bên.

Nghe tin tức từ Phong Vân William, Ly Tâm bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô không muốn hai gia tộc tiếp tục đối kháng, lần trước mới chỉ là hành động nhỏ, thế giới đã hỗn loạn như vậy. Hiếm có cơ hội giới hắc đạo cùng đồng tâm hiệp lực, hai nhà tạm thời dừng tay là điều tốt nhất.

“Thế thì tốt”. Ly Tâm gật đầu.

Bắt gặp vẻ “thế là yên lòng” của Ly Tâm, Phong Vân William hừ một tiếng: “Chị đúng là người chẳng thích hợp ở nơi này. Tề Mặc mù mắt mới nhìn trúng chị”.

Tề Mặc và Lam Tư bắt tay, khiến thị trường náo loạn nhanh chóng hồi phục trạng thái như trước. Hai vị lão đại lớn nhất liên kết, người ở dưới còn tranh chấp cái gì nữa. Vì vậy sau khi Tề Gia và Lam Bang không còn đối đầu, cục diện trở lại như xưa. Đúng như câu nói không có kẻ địch vĩnh viễn cũng không có người bạn mãi mãi.

Ly Tâm thò tay véo tai Phong Vân William: “Hổ cái không ra oai, em coi chị là mèo con phải không?”.

Phong Vân William hừ một tiếng rồi định tung nắm đấm vào người Ly Tâm. Khúc Vi ở bên cạnh mỉm cười, ông ta chưa thấy hai người này có lúc nào không chí chóe với nhau.

Khụ, khụ, đằng sau có tiếng ho vọng tới. Phong Vân William lập tức thu nắm đấm, Ly Tâm cũng ngồi thẳng người.

“Chủ mẫu, đây là lão đại dặn dò Phong Vân William đại nhân”. Một người đàn ông đứng sau hai người, cúi đầu nói.

Ly Tâm ừm một tiếng và gật đầu, phải có khí thế, Phong Vân William bảo cô thế, nếu không có năng lực, thì phải có tâm kế, không có tâm kế thì phải có khí thế của nữ chủ nhân. Những thứ khác của cô chẳng ra sao, chỉ có thể bù đắp bằng khí thế.

Phong Vân William lạnh lùng giơ tay nhận tờ giấy và liếc qua. Người đàn ông đó nói tiếp: “Lão đại đợi câu trả lời của đại nhân”.

Phong Vân William hơi nhíu mày: “Tôi không đi”.

Người đàn ông có vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn cung kính hành lễ với Ly Tâm và Phong Vân William rồi nhanh chóng lui xuống.

Đợi người đàn ông đi xa, Ly Tâm cầm tờ giấy trong tay Phong Vân William lên xem. Cô ngạc nhiên hỏi: “Đi châu Âu tốt thế còn gì, tại sao em không đi? Đây là cơ hội tốt mà”.

Phong Vân William xoay mặt Ly Tâm và tức giận nói: “Em mà đi thì chị sẽ bị bắt nạt chết thôi”. Nói xong, cậu ta cảm thấy không ổn liền hừ một tiếng lạnh lùng giận dỗi, quay đầu không thèm để ý đến Ly Tâm.

Ly Tâm hơi ngây người, cô nở nụ cười tươi như hoa đồng thời ôm lấy Phong Vân William: “Em đúng là em trai tốt của chị”.

“Bỏ tay ra, chị đúng là ngốc hết chỗ nói”. Phong Vân William khó chịu không ngừng giãy giụa. Ly Tâm cố tình ôm chặt cậu ta không buông tay, thực ra Phong Vân William cũng không định giằng ra thật, hai người vật đi vật lại không ai chịu nhường ai.

Khúc Vi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Chủ mẫu? Ly Tâm, cách xưng hô của những người đó với cháu thay đổi từ lúc nào vậy?”

Ly Tâm và Phong Vân William đang co kéo, nghe câu nói của Khúc Vi, cô định lên tiếng giải thích nhưng đột nhiên nhớ đến cách xưng hô của người vừa rồi, Ly Tâm lập tức buông Phong Vân William, lẩm bẩm: “Anh ta gọi cháu là chủ mẫu?”.

Phong Vân William thường nói cô là nữ chủ nhân tương lai này nọ nên Ly Tâm đã quen tai. Vì vậy khi người hầu gọi là “chủ mẫu”, cô không hề để ý. Bây giờ nghe Khúc Vi nói, cô mới phát hiện ra điều bất thường. Ly Tâm bất giác nhìn Phong Vân William bằng ánh mắt nghi hoặc.

Từ lúc cô quay về đây, tất cả mọi người trong Tề Gia đối xử với cô vẫn như trước kia, chỉ là lời nói và cử chỉ của bọn họ có vẻ kính trọng hơn một chút. Hơn nữa, thỉnh thoảng lại có gia tộc hắc đạo khác tặng thuốc quý và đồ bổ dưỡng cho cô. Tề Gia không thiếu những thứ này, nhưng họ cứ gửi tặng, mãi đến khi Lập Hộ nói cô mới biết. Nhưng chưa từng có người nào gọi cô bằng hai từ “chủ mẫu”, xem ra hôm nay mặt trời mọc từ đằng Tây rồi.

Thật ra Ly Tâm không biết lúc ở dưới đường hầm trong tòa lâu đài cổ, mọi người đều nhìn thấy rõ hình ảnh cô mở cánh cửa sắt và bấm nút khởi động hệ thống tự hủy qua màn hình giám sát. Chính cô đã mở cánh cửa cứu sống bọn họ. Giới hắc đạo rất coi trọng ân tình. Giới hắc đạo không nói ra miệng, nhưng họ ghi nhớ đại ân này ở trong lòng.

Vì vậy khi trở về, danh tiếng của Ly Tâm được lan truyền khắp nơi, vị trí của cô bây giờ không chỉ bó hẹp trong Tề Gia, mà cô còn có địa vị trong cả giới hắc đạo. Tuy nhiên, bản thân Ly Tâm không hề hay biết điều đó.

“Hôn lễ của chị sẽ được tổ chức vào mười ngày sau”. Phong Vân William nhướn mày nói. Thật đáng tiếc cho Tề Mặc đã sắp xếp để cô được lập công vào giây phút then chốt nhất, thế mà cô nàng không hay biết gì, đúng là ngu ngốc.

Ly Tâm ngớ ra: “Sao chị không biết?”

Phong Vân William liếc Ly Tâm: “Tề Mặc chưa nói với chị?”

Ly Tâm nheo mắt, khí lạnh từ người cô tỏa ra ngoài, cô siết nắm đấm, cất giọng tức giận: “Anh ấy có nói với chị đâu, hai ngày nay còn chẳng thấy bóng dáng anh ấy”.

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt thương hại: “Đó là chuyện của chị và anh ta. Đám cưới sẽ được tổ chức vào mười ngày sau, tin tức đã truyền ra bên ngoài. Tề gia chẳng mời ai cả, nhưng em đã mượn danh nghĩa của chị mời tất cả mọi người trong giới hắc đạo, chẳng ai nói không tham gia”. Phong Vân William thong thả uống một ngụm trà, giống như cậu ta chẳng hề bận tâm đến việc làm trái ý Tề Mặc.

Ly Tâm nghiến răng kèn kẹt, Khúc Vi đứng dậy lùi lại hai bước, tựa người vào thân cây ở bên cạnh. Ông ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đồng tình.

“Đáng chết thật, anh ấy còn chẳng thèm hỏi xem chị có đồng ý hay không?” Ly Tâm đấm xuống bàn đá.

“Em không đồng ý?” Bốn từ lạnh lùng từ đằng sau vọng tới, mang theo sự phẫn nộ và sát khí.

Ly Tâm quay phắt lại, thấy Tề Mặc sải bước đi tới, sắc mặt hắn tối sầm, sát khí từ xa cả chục mét cũng cảm thấy. Đám Hồng Ưng và Lập Hộ mỉm cười nhìn Ly Tâm, bọn họ giữ khoảng cách an toàn, đứng theo dõi trò vui.

Tề Mặc đi đến trước mặt Ly Tâm, tức giận trừng mắt nhìn cô, bộ dạng của hắn như thể nếu cô nói ba từ “không đồng ý”, cô sẽ biến mất khỏi cõi đời này ngay lập tức. Thế nhưng, cô cũng đang tức điên, tại sao tất cả mọi người đều biết cô sắp kết hôn ngoài cô ra?

“Anh vẫn chưa cầu hôn em”. Đối diện với cơn thịnh nộ của Tề Mặc, Ly Tâm còn bốc hỏa hơn, túm vạt áo trước ngực hắn hét lớn.

Nghe Ly Tâm nói vậy, vẻ tức giận trong mắt Tề Mặc tan biến ngay tức thì. Hắn chau mày nói: “Không cầu hôn, em dám không gả?”.

Ly Tâm tức điên: “Anh bức hôn em”.

“Thế thì sao nào?” Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm: “Có gì đáng tức giận chứ? Dù sao em cũng là nữ chủ nhân của Tề Gia, là phu nhân của Tề Mặc này, cần gì phải nhiều lời”. Vừa nói Tề Mặc vừa bế Ly Tâm vào lòng và ngồi xuống.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm nhất thời không biết nên tức giận hay có phản ứng khác. Cô còn đang suy tư, Tề Mặc vuốt ve bụng cô nói với giọng đầy quan tâm: “Em ra đây gió thổi lạnh làm gì, sức khỏe là quan trọng”. Nói xong hắn ôm chặt cô vào lòng.

Ly Tâm ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tề Mặc, ánh mắt hắn có một thứ có thể gọi là dịu dàng, bàn tay hắn đang xoa bụng cô rất ấm áp. So với lần đầu tiên cô bị thương, thái độ của Tề Mặc khác hoàn toàn. Người ở trước mặt là bạn đời của cô, nghĩ đến đây, Ly Tâm đột nhiên hết giận. Tề Mặc vốn là người như vậy, bắt hắn quỳ xuống cầu hôn cô thì hắn không còn là Tề Mặc. Nhưng cũng chính Tề Mặc khô cứng và bá đạo mới khiến cô động lòng, thế thì việc gì cô phải bận tâm đến hình thức.

“Em không sao, vết thương khỏi lâu rồi”. Sau khi nghĩ thông suốt, Ly Tâm nở nụ cười rạng rỡ với Tề Mặc.

Tề Mặc cũng nhếch mép mỉm cười. Hắn đứng dậy bế đi Ly Tâm đi về phía tòa nhà chính, vừa đi hắn vừa nói: “Lập Hộ, mau kiểm tra một lần nữa”. Lập Hộ liền cun cút chạy theo Tề Mặc.

Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Khúc Vi lắc đầu: “Không thể tưởng tượng cảnh Tiểu Mặc cầu hôn sẽ thế nào?”

Phì, Phong Vân William vừa vặn uống một ngụm trà, nghe Khúc Vi nói vậy, cậu ta phun trà đầy mặt bàn và cười lăn cười lộn: “Tiểu Mặc… ha ha ha… Tiểu Mặc”.

Mười ngày trôi qua rất nhanh. Ngày hôm nay là ngày giới hắc đạo tụ tập, cảnh tượng hoành tráng. Bãi đỗ máy bay tư nhân của Tề Gia chật ních, các loại xe hơi sang trọng ra ra vào vào, tất cả người của Tề Gia đều bận rộn. Cả giới hắc đạo và những thế lực khác đều tập trung về mảnh đất New York. Hôn lễ của Tề Mặc còn long trọng hơn cuộc hội đàm lần trước.

Người đứng đầu chính phủ các nước lớn nhỏ có quan hệ làm ăn với Tề Gia không thể tham dự hôn lễ đều gọi điện chúc mừng từ trước. Người hầu của Tề Gia nhận quà cưới đến mỏi tay, các món đồ quý hiếm trên đời được ùn ùn gửi đến Tề Gia. Bọn họ làm vậy đều là vì nể mặt Ly Tâm, nữ chủ nhân của Tề Gia. Bởi vì người mời bọn họ là cô chứ không phải Tề Mặc.

Những người được mời không ai vắng mặt. Lão đại của Tề Gia kết hôn là một chuyện đại sự đối với Tề Gia nói riêng và cả giới hắc đạo nói chung.

Tề Mặc không mời mọi người tham gia hôn lễ của hắn, nhưng hắn cũng không hề khó chịu khi thấy cả giới hắc đạo tụ tập về đây. Đám Hồng Ưng hình như cũng có dự liệu từ trước. Bọn họ đều lịch sự tiếp đón khách mời nhiệt tình.

Khi ánh mặt trời đã tắt, sự kiện lớn nhất của giới hắc đạo mấy năm gần đây sắp bắt đầu.

Ngồi trước bàn hóa trang, Ly Tâm quay sang Phong Vân William, cô chau mày đuổi cậu bé: “Đi, đi ra ngoài để chị trang điểm. Em ở đây chỉ trỏ làm gì, ra ngoài nhanh lên”.

Phong Vân William lạnh lùng nói: “Người xấu xí trang điểm kiểu gì cũng vô dụng”. Nói xong cậu ta liền đi ra ngoài cửa đứng đợi

“Thằng nhóc chết dẫm”. Ly Tâm cũng lạnh lùng hừ một tiếng.

“Sau này cô là nữ chủ nhân của Tề Gia, phải có phong độ của một nữ chủ nhân”. Một giọng nói lạnh nhạt vọng tới, Ly Tâm ngẩng đầu nhìn, cô nhận ra đây là người phụ nữ trung niên từng động thủ với cô. Hôm nay, Tề Mặc chỉ định bà ta đến trang điểm cho cô.

“Tôi muốn biết tôi nên gọi bà là gì?” Ly Tâm có chút hiếu kỳ về người đàn bà này, nhưng trước đây cô không có thời gian tìm hiểu. Hôm nay có hai người ở đây, cô bất giác hỏi.

Người phụ nữ không có biểu hiện gì khác, bà ta vừa chỉnh lại quần áo cho Ly Tâm vừa nói: “Tôi chỉ là một người hầu, chủ mẫu đừng khách sáo”.

Nghe bà ta nói vậy, Ly Tâm hiểu bà ta không muốn nói cho cô biết, vì vậy cô không hỏi gì thêm. Một lúc sau, người phụ nữ đột nhiên lên tiếng: “Tề Mặc lúc nhỏ chịu rất nhiều khổ cực, ở đây không có người nào thật sự quan tâm đến cậu ấy. Sau này, chủ mẫu hãy quan tâm đến cậu ấy, dù cậu ấy mạnh mẽ cỡ nào cũng chỉ là một con người. Chúng ta cần gì, cậu ấy cũng có nhu cầu tương tự, thậm chí còn nhiều hơn. Vì vậy chủ mẫu hãy chăm sóc cậu ấy, cậu ấy quen chuyện gì cũng để ở trong lòng, tâm sự càng tích tụ nhiều sẽ dễ kết thành một tảng băng lớn”.

Nghe khẩu khí của người phụ nữ, Ly Tâm cũng đoán ra phần nào: “Bà là người chăm sóc Tề Mặc năm đó?”

“Vâng, tôi là người hầu của thiếu gia”.

Ly Tâm nghe bà ta nói vậy liền hiểu ra, người đàn bà này năm xưa từng chăm sóc Tề Mặc, và có lẽ là người duy nhất thực lòng quan tâm đến hắn. Nếu không hắn cũng không giữ lại bà ta. Ly Tâm không hỏi thêm mà chỉ gật đầu: “Tôi sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt”, bà ta gật đầu.

Đúng tám giờ tối, hôn lễ bắt đầu. Phong Vân William khoác tay Ly Tâm đi ra ngoài. Cô diện bộ váy cưới màu trắng ôm sát người, váy cưới đơn giản mà phóng khoáng, lại hết sức tao nhã. Ly Tâm búi tóc lên cao, cô không đeo nhiều trang sức, trên ngực đính một totem hình con chim ưng đang bay, bên trên khắc chữ Tề.

Tòa nhà chính to lớn của Tề Gia lúc này đã chật ních người. Vừa nhìn thấy Ly Tâm, tất cả đều lên tiếng chúc mừng. Đặc biệt những ông trùm hắc đạo có mặt trong vụ lâu đài cổ tỏ ra nhiệt tình và cung kính Ly Tâm. Trong lúc đi qua, Ly Tâm mỉm cười và hơi gật đầu đáp lễ mọi người.

Giới hắc đạo rất xem trọng ơn cứu mạng. Ly Tâm cứu sống bao nhiêu người, đến cả gia tộc của bọn họ cũng biết ơn cô. Hơn nữa, Ly Tâm còn có công trong việc Tề Gia và Lam Bang liên kết, hóa giải cục diện căng thẳng và hỗn loạn lúc bấy giờ. Vì vậy mọi người vô cùng khâm phục và kính trọng Ly Tâm, mặc dù đây là điều Ly Tâm không hề ngờ tới.

Tề Mặc diện bộ complet màu đen nổi bật, trên ngực hắn cũng có totem hình chim ưng sải cánh giống hệt Ly Tâm. Chỉ có điều của Ly Tâm là màu đỏ, của hắn là màu tím, một con chim ưng ngoảnh đầu sang bên trái, con kia ngoảnh đầu sang bên phải. Đây là ký hiệu riêng của lão đại và phu nhân từ nhiều đời nay.

Thấy Ly Tâm đi vào trong tiếng hoan hô chúc mừng của mọi người, Tề Mặc bất giác nhếch mép cười. Khúc Vi đứng bên cạnh Tề Mặc lập tức đi lên, đứng đợi Ly Tâm ở khoảng cách một phần ba từ cửa lớn đến bục cao. Ông ta đón Ly Tâm từ tay Phong Vân William và đưa cô đi về phía Tề Mặc.

Tề Mặc bước xuống đứng đợi ở vị trí hai phần ba. Khúc Vi tươi cười đặt tay Ly Tâm vào tay Tề Mặc. Tề Mặc nắm chặt tay cô, cô ngẩng mặt nở nụ cười rạng rỡ với hắn. Tề Mặc cũng mỉm cười với cô, hắn cầm tay cô đi lên bục cao nhất rồi quay người giơ tay Ly Tâm lên cao: “Phu nhân của tôi, Mộc Ly Tâm”.

“Chúc mừng Tề lão đại, chúc mừng Tề phu nhân…”

“Tốt quá, người có tình cuối cùng…”

Sau tiếng huyên náo chúc mừng, tất cả người của Tề Gia đứng yên tại chỗ, cúi đầu hành lễ: “Tham kiến chủ mẫu”.

Ly Tâm nắm chặt tay Tề Mặc, cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn rồi quay lại tao nhã nói: “Miễn lễ”.

“Cám ơn chủ mẫu”. Mọi người đồng thanh lên tiếng. Đại sảnh yên tĩnh trong giây lát rồi lại lao xao tiếng chúc mừng.

“Tôi tuyên bố, Tề Mặc và Mộc Ly Tâm kết thành vợ chồng”. Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến, mọi người đều quay đầu về phía cửa chính, nơi phát ra tiếng nói. Tề Mặc là nhân vật hàng đầu trong giới hắc đạo, ai dám mở miệng tuyên bố câu này cho hắn?

Lam Tư mặc bộ complet trắng từ cửa chính chậm rãi tiến vào, toàn thân anh ta toát ra vẻ đẹp yêu mị, anh ta nở nụ cười tao nhã với Ly Tâm và nhướn mày nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt khiêu khích.

Những người có mặt đều kinh ngạc, không ngờ Lam Tư sẽ xuất hiện. Dù hiện giờ Lam Tư và Tề Mặc hợp tác đối phó với mấy nguyên thủ nhưng mọi người đều tin điều này không đủ để hóa giải mọi mâu thuẫn giữa Tề Gia và Lam Bang. Bây giờ Lam Tư còn nói câu này khiến không khí đột nhiên trở nên ngượng ngập.

Tề Mặc hơi chau mày, Ly Tâm kéo hắn đi về phía Lam Tư cười nói: “Xin cứ tự nhiên”. Dù sao Lam Tư vẫn chưa kết hôn, sau này vẫn còn cơ hội đáp trả anh ta.

“Tất nhiên rồi”. Lam Tư nở nụ cười mê hồn. Hai người không có phản ứng anh ta cũng không bận tâm, dù sao anh ta đến đây không phải để phá đám. Chỉ là nhận được thiệp mời, nếu không đến thì không nể mặt Ly Tâm, về phần Tề Gia và Lam Bang, dù sao cũng còn nhiều thời gian, rồi sẽ có cơ hội phân chia thắng bại.

Âm nhạc nổi lên, Ly Tâm kéo Tề Mặc vào sàn nhảy. Được ôm người cô yêu thương, nghe nhịp tim đập trong lồng ngực người đó, hạnh phúc có lẽ chỉ đơn giản là như vậy.

Đó là một đêm không ngủ.

Không có nhận xét nào

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.

Được tạo bởi Blogger.